Chủ Nhật, 11/12/2016 | 07:58 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ |

Vì thương hại khi đứa bạn thân có bầu nhưng bị ruồng rẫy, tôi liền cưới nó để rồi đêm tân hôn chết ngất khi nó vạch cho xem “cái ấy”

Là bạn thân với nhau từ hồi học cấp 3 đến giờ đã được 9 năm rồi. Chưa bao giờ tôi lại thấy đứa bạn mạnh mẽ, cá tính như đàn ông của tôi lại yếu đuối, đau khổ như thế này.
 

Chỉ vì yêu lầm người, trao thân lầm người đến mức có bầu 3 tháng bị thằng cha đó ruồng rẫy, phủi tay như chưa có chuyện gì. Sốc vì chuyện này và không dám về quê khi mang tiếng chửa hoang đứa bạn tôi đã nhiều lần tìm đến cách chết để giải thoát. May những lần nó tự tử tôi tìm thấy và ngăn cản lại không thì…

Cứ nhìn đứa bạn thân của mình đau khổ tới mức không muốn sống nữa mà tôi thương mẹ con nó quá. Không còn cách nào khác để cứu vãn chuyện này tôi liền bạo miệng ngỏ ý chuyện này với nó.

– Hay là tao với mày lấy nhau đi. Chỉ có như thế, con mày mới có bố và mày không sợ điều tiếng gì cả. Thôi cứ thống nhất như thế nhé, mày đừng nghĩ đến chuyện tự tử nữa. Đứa nhỏ có tội gì đâu mà mày 5 lần 7 lượt cứ bắt nó chết thế. Tội lắm.

– Mày bảo sao cơ? Tao với mày lấy nhau á? Mày có bị ấm đầu không mà nói thế? Tao là loại gái hư, còn mày là trai ngoan có tiếng sao lại làm chuyện ấy được. Vả lại tao với mày có yêu nhau đâu, thôi dẹp đi. Cuộc sống của tao, kệ tao tự lo.

– Đâu phải có tình yêu mới kết hôn được. Cứ cưới đi rồi mai này tao với mày yêu nhau sau. Mày bảo mày tự lo, đấy mày xem từ hồi thằng cha đó bỏ mày, mày đã làm được cái gì ngoài việc suốt ngày tìm đến cái chết. Mày chết chỉ thiệt mẹ con mày thôi, còn nó kia kìa, giờ nó đang vui bên con khác mặc kệ mẹ con mày sống chết ra sao đấy. Không bàn lùi nữa. Cưới, mai mày về quê với tao nói chuyện với bố mẹ. Bố mẹ tao cũng quý mày nên chuyện cưới xin đơn giản thôi.

– Nhưng…

Hay là tao với mày lấy nhau đi (ảnh minh họa)

Không cho con bạn chống đối gì nữa, tôi quyết lấy nó về làm vợ vì thương hại. Tôi không nỡ nhìn nó đau khổ, tìm đến cái chết. Thôi thì dù sao cũng phải lấy vợ, lấy luôn nó về vừa để giúp nó thoát khỏi bế tắc vừa để tôi có vợ con đỡ phải yêu đương lằng nhằng mất thời gian.

Về quê xin bố mẹ 2 bên cho cưới, ai nấy cũng ngạc nhiên về điều này lắm. Nhưng khi nghe tôi bảo tôi lỡ làm Linh (đứa bạn thân của tôi) có bầu nên bố mẹ nói tôi hư hỏng rồi làm đám cưới vội trước khi cái thai của Linh to lên.

Ngày cưới, nó cứ bám chặt lấy tay tôi mà khóc suốt rồi thì thầm: “Kiếp này mẹ con tao nợ mày rồi, cảm ơn mày đã cứu mẹ con tao”. Gỉa vờ không nghe thấy nó nói gì, tôi cứ tươi cười dẫn nó đi tiếp khách và nói với mọi người rằng cô dâu xúc động quá lên thế. Đám cưới xong, nó mệt quá mà ngất đi khiến cả nhà tôi được 1 phen hoảng sợ. Nhưng cũng may là nó chỉ ngất đi 1 lúc rồi tỉnh lại, nhìn thấy nó gầy yếu, xanh xao mà tôi xót hết cả ruột. Mẹ tôi thì cứ bảo chắc tại nó ốm nghén lên thế.

Đêm tân hôn đến, nó cứ ngồi co ro góc giường nhìn tôi không nói câu gì. Vừa định tắt điện đi ngủ thì nó cầm lấy tay tôi khẽ bảo:

– Mày muốn làm chồng tao thật chứ?

– Ơ hay con dở người này, tao không muốn làm chồng mày thì cưới mày về làm gì. Thôi đừng nghĩ nhiều quá ảnh hưởng đến cái thai, tao không ép mày phải tân hôn hay gì đó đâu. Bao giờ tao và mày yêu được nhau thì “ấy” không thôi, dù sao tao với mày cũng có con rồi lo gì.

– Mày tốt quá, đáng tiếc tao lại làm hỏng đời mày. Thôi, sau này mày có bồ bịch tao cũng không dám nói gì đâu. Mày cho mẹ con tao cái danh phận này là quá đủ rồi. À, tao cho mày xem cái này nhé.

Ê mày, tao bảo bao giờ tao mới mày yêu nhau thì mới abc cơ mà (ảnh minh họa)

Nó kéo váy lên luồn tay vào bên trong định làm gì đó khiến tôi sợ hãi vô cùng. Sợ nó định dâng hiến lên tôi vội ngăn nó lại.

– Ê mày, tao bảo bao giờ tao mới mày yêu nhau thì mới abc cơ mà. Đừng làm thế, tao thấy mắc cỡ lắm.

– Mày nghĩ đen tối gì thế? Tao có món quà này tặng mày thôi mà.

– Trời đất, cuốn sổ đỏ ngôi biệt thự 16 tỷ ở trung tâm thành phố, cuốn sổ tiết kiệm 3 tỷ. Mày lấy những thứ này ở đâu ra vậy, nhà mày đâu giàu có đến mức này.

– Là của mẹ nuôi tao cho đấy. Bà ấy nhận tao làm con nuôi được 2 năm rồi, bà ấy không có con nên muốn nhận tao. Hôm nay cưới bà ấy ở nước ngoài không về được nên đã gửi 2 món quà này cho tao đấy. Tao muốn dành tặng mày, dù sao mày đã thiệt thòi quá nhiều khi cưới tao rồi.

– Ơ, cái con dở này. Nếu tao mà sống vì tiền thì tao đã không cưới mày rồi. Thôi, đó là quà của mẹ nuôi dành cho mày thì mày cứ cầm đi. Tao không nhận đâu. À, từ giờ tao với mày phải sửa cách xưng hô đi mới được. Vợ chồng mà cứ mày – tao là bị nghi đến. Gọi anh – em nhé.

– Ừ, thì anh – em.

Tắt điện đi ngủ, tôi thấy là lạ vô cùng. Bao nhiêu nay giường đơn gối chiếc giờ tự nhiên có “vợ” mà lạ quá. Ngủ say thế quái nào sáng ra tôi đã thấy tôi và vợ nằm khỏa thân ôm nhau, còn nó thì cứ ngượng ngùng bảo đêm qua tôi chẳng biết ý là nó đang có bầu mà cứ làm tới. Nghe nó nói vậy, tôi xấu hổ vô cùng. Thế là có chuyện đó thì tôi với nó là vợ chồng thật rồi đấy.

Ôm lấy nó, tôi hứa từ giờ về sau sẽ coi con nó như con đẻ của mình và sẽ khiến mẹ con nó được sống trong hạnh phúc quên đi quãng ngày tăm tối kia. Còn nhà và 3 tỷ kia, tôi quyết định đưa vợ con lên đó ở và mở quán kinh doanh vật liệu xây dựng. Không ngờ nhờ vị thế ngôi biệt thự và số tiền ấy giờ sau 5 năm vợ chồng chúng tôi làm ăn phất lên như nhiều gặp gió. Cái đáng quý hơn là giờ chúng tôi đã thực sự yêu và cần nhau, chúng tôi hiện tại rất đang hạnh phúc với 2 cậu trai.