Thứ Tư, 29/10/2014 | 09:51 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ |

Số phận nghiệt ngã của vợ con tướng cướp Hồ Duy Trúc

Sài Gòn chiều đổ mưa tầm tã, trong một căn phòng tại Bệnh viện Nhi Đồng 2 (TP.HCM), Nguyễn Thị Hằng – người vợ không hôn thú của Hồ Duy Trúc cố gắng dỗ đứa con đang khóc thét. Hằng ái ngại nói với tôi: “Nó đang đói lại bị bệnh mấy hôm nay rồi. Nó bị suy dinh dưỡng từ trong bụng mẹ”…

ho-duy-truc-hinh-anh_YPFD

Sinh con một mình giữa bi kịch

Hồ Duy Trúc cùng đồng bọn “chém trước cướp sau” gây rúng động dư luận đã phải trả giá bằng án tử hình đã được tuyên. Gây ra nỗi đau cho mười mấy gia đình nhưng có lẽ Hồ Duy Trúc không ngờ nỗi đau lớn nhất mà anh ta gây ra lại là cho chính cha mẹ, vợ con mình. Người vợ không hôn thú của hắn phải vạ vật khắp nơi rồi sinh con một mình vì không dám về nhà. Hiện, người vợ đó vẫn phải kiếm tiền để chăm sóc đứa con luôn ốm đau vì bị suy dinh dưỡng và hàng tháng vào thăm để tranh thủ cho con nhìn mặt cha những lần cuối cùng.

Hằng kể, cách đây 14 năm, mẹ cô qua đời trong vụ tai nạn giao thông. Lần đó, gia đình phải vét sạch sẽ của cải để chạy chữa cho mẹ nhưng cũng không được. Sau khi mẹ mất, Hằng và anh trai phải nghỉ học, người anh phải qua ở nhà cậu ruột, còn Hằng ở với cha ngày ngày phụ ông bán bong bóng trước cổng trường tiểu học. Cuộc sống của hai cha con cứ trôi qua trong sự khó khăn, hiu quạnh.

Tháng 10-2012, Hằng được người bạn gái tên L (là người yêu của Luông – đồng phạm trong vụ án Hồ Duy Trúc), rủ lên Sài Gòn chơi. Tại đây, Hằng đã gặp Trúc và hai trái tim non trẻ đã vồ vập lấy nhau trong một tháng cô ở Sài Gòn. Về Ninh Thuận được 15 ngày, Trúc gọi điện cho Hằng lên Sài Gòn sống luôn cùng anh ta, vì lỡ nhớ nhau quá rồi. Hằng tức tốc khăn gói quả mướp lên đường theo tiếng gọi của tình yêu. Khi Hằng tới, nhóm “đồng bọn” của Trúc nhanh chóng dạt đi để lại căn phòng trọ cho đôi uyên ương.

Khi đó Hồ Duy Trúc nói dối người yêu làm nghề sửa chữa điện lạnh. Để củng cố niềm tin, Trúc dẫn Hằng tới tận công ty anh ta làm. Hằng xin được công việc khâu bao bì ở đường Tân Quỳ Tân (Bình Tân, TP.HCM) với mức lương 3 triệu đồng/tháng. Thương cha ở nhà già nua vẫn phải đi bán dạo, Hằng gửi tiền về và bảo cha nghỉ làm. Gần hết đời mới được đứa con gái báo hiếu, ông như người sống trên cõi tiên. Nhưng mới được vài tuần thì cô con gái lết “thân tàn ma dại” về nhà. Ông chết đứng khi nghe con thông báo đang mang thai của kẻ “chặt tay cướp SH” vừa bị bắt làm cả xã hội phẫn nộ. Hằng kể: “Cha em không đánh chửi cũng không nói nhiều. Ông khóc suốt và lạch cạch quay lại với nghề bán bong bóng dạo. Những người thân khác thì la mắng thậm tệ và không đồng ý cho Hằng giữ lại cái thai”.

Phía gia đình Trúc cũng ai oán Hằng rằng biết thằng Trúc thế mà không khuyên nhủ. Hằng cố gắng giải thích cho mọi người hiểu, cho đến lúc Trúc bị bắt cô mới biết người yêu mình là tướng cướp nhưng không ai nghe. Hằng cho biết, nếu ngày đó mà biết Trúc sống bằng nghề đi cướp thì cô không bao giờ trao thân gửi phận.

Đến khi biết thì mọi chuyện đã chẳng còn gì, Hằng oán than Trúc sao lại là con người bất nhân như thế? Còn về cái thai, Hằng chỉ biết khóc, cô mang lý lẽ của tình yêu để biện minh: “Vì em thương anh Trúc, em muốn giữ lại giọt máu để chứng minh tình yêu. Em mặc kệ người đời cười chê, xúc xiểm em là con gái hư hỏng. Hơn nữa, đứa trẻ không có tội tình gì cả”. Trước sự thúc ép từ hai phái, Hằng còn không dám về nhà. Tiền không có ăn, cái thai 6 tháng được bác sĩ chẩn đoán bị suy dinh dưỡng trầm trọng. Là bà bầu, Hằng khô đét, gầy tong, không đêm nào cô ngủ tròn giấc.
Phải gọi là người yêu bởi Hằng chưa một lần được mặc áo cưới. Hằng khóc tức tưởi khi nói về điều đó, và trong trái tim cô, vẫn đang được khao khát đăng ký kết hôn với tướng cướp Hồ Duy Trúc. Hằng tâm sự, cô yêu Trúc lắm và Trúc cũng vậy. Trúc là tướng cướp bị cả xã hội lên án, nhưng trong lòng cô, Trúc luôn là người đàn ông để cho phụ nữ dựa vai. Quyết định giữ cái bào thai mới hai tuần tuổi để chứng minh tình yêu, có thể nói, Hằng là cô gái có trái tim thép.

 Nhưng rồi đây, số phận hai mẹ con Nguyễn Thị Hằng sẽ về đâu
khi tướng cướp Hồ Duy Trúc trả giá cho tội ác

Nước mắt của tướng cướp máu lạnh
Kể tiếp về đoạn đời truân chuyên của mình, Hằng nói lúc Hồ Duy Trúc ở trong trại tạm giam vẫn chưa hề biết cô có thai. Hơn 8 tháng sau, Trúc được di lý về Ninh Thuận xét xử mới gặp cô tại tòa. Nhìn từ xa, thấy cái bụng chành ành của người yêu, miệng hắn cứ há hốc. Trước giờ tòa nghị án, Trúc nhìn cô rồi giơ 8 ngón tay lên ra dấu có ý hỏi “có phải có thai được 8 tháng rồi không?”. Hằng gật đầu. Và thế là cả hai cùng khóc.
Hằng cho biết, thời gian tạm giam, tinh thần Trúc suy sụp và bất cần, nên gã vẫn gan lỳ và bướng bỉnh. Nhưng khi biết người yêu mang thai, Trúc thay đổi hẳn. Trúc khao khát được làm lại từ đầu, được làm người lương thiện. Hằng một mình “vượt cạn”, đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần. Vì không có hôn thú nên đứa trẻ không được mang họ cha, trong giấy khai sinh mục tên cha bỏ trống. Hằng nhìn con, nghĩ đến tương lại xám xịt trước mắt. Nhưng đứa trẻ không có tội, nó là niềm an ủi lớn nhất lúc này đối với người mẹ trẻ.
Trước khi đặt tên con, Hằng đã hỏi ý kiến Trúc và hai đứa thống nhất sẽ đặt tên con là Nguyễn Hồ Duy Lưu. Sau khi Hồ Duy Trúc bị kết án tử hình, Hằng ôm con về nhà bố đẻ ở TP. Phan Rang (Ninh Thuận) bấu víu. Bố cô, người đàn ông 62 tuổi, góa vợ đang sống bằng nghề bán bong bóng dạo nên Hằng cũng không nương tựa được lâu. Cô lại ôm con ngược xuôi vào Sài Gòn thuê trọ, làm công nhân. Nơi đất khách quê người, Hằng sống thui thủi một mình trong căn phòng trọ tồi tàn ở phường Tam Hiệp (TP Biên Hòa, Đồng Nai).
Biết Hằng sinh con trai, đứa cháu nội duy nhất nối dõi dòng tộc Hồ Duy khi cha con bị xử tử nên vợ chồng bà Út bắt đầu nguôi giận, quay sang nhận con dâu, nhận cháu nội. Thấy cuộc sống của mẹ con Hằng khốn khổ, ông Hồ Duy Tùng bà Trần Thị Út bảo Hằng sang nhà phụ bán hoa quả, và để tiện chăm sóc. Lần đầu tiên, Hằng được sống trong cảnh “danh chính ngôn thuận với vai trò nàng dâu. Nhưng cùng sau phiên phúc thẩm, án tử hình treo lơ lửng trên đầu của Hồ Duy Trúc khiến không khí u ám nặng nề.

Giờ đây, khi Trúc đang đợi chờ ngày trả án với tội ác của mình trong lao lý thì Hằng vẫn đang vật vã với cuộc sống giữa Sài Gòn. Ngoài việc kiếm tiền để tự trang trải cuộc sống hàng ngày cô phải bế đứa con ốm yêu vì suy dinh dưỡng của mình đi hết viện nọ viện kia. Dù vậy, hàng tháng cô vẫn lặng lẽ ngược xuôi chuyến xe đò đi mấy chục km, tay xách nách mang, bế theo con vào trại giam Khám Chí Hòa thăm người chồng không hôn thú và bị cả xã hội lên án.

Bên tấm cửa sắt, Hằng ôm con nói chuyện câu được câu không với Trúc. Hằng bảo, mỗi lúc thăm đều cố khuyên nhủ Trúc phải sống tốt, sống đàng hoàng, dù khoảnh khắc thời gian còn lại chỉ đếm trên đầu ngón tay. Cô mong có một sự màu nhiệm để Trúc có một cơ hội được sống, để đứa con còn có cha. Cô biết những tội lỗi của Trúc gây ra là không thể tha thứ nhưng kể từ ngày đứa con ra đời, cô tin chắc Trúc đã trở thành một con người khác. Vậy nhưng, lúc đối diện nhau, cô chỉ biết nín lặng, giấu những giọt lệ cay đắng vào lòng. Đứa con trai thơ dại nhìn Trúc, miệng bi bô lặp theo các từ do mẹ bày: “Ba!Ba! con yêu ba”.
Với những ai từ biết về bản cáo trạng dày đặc tội danh của Hồ Duy Trúc sẽ phải ngỡ ngàng khi biết tên tướng cướp “chém trước cướp sau” bây giờ mỗi lần gặp vợ con chỉ biết ngồi khóc.
“Tôi vẫn yêu anh ấy nhiều lắm. Dù rằng tội lỗi của chồng khó dung tha nhưng tình yêu không bao giờ có lỗi”, Hằng nói.