Thứ Hai, 15/12/2014 | 12:38 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ |

Mối tình của ông trùm Năm Cam năm 15 tuổi và vụ dàn xếp “huyết chiến” với giang hồ đất Cảng

Nam Cam

Năm 15 tuổi ít ai biết ông trùm Năm Cam đã “tằng tịu” với bà chị nuôi hơn mình 8 tuổi và để lại đứa con mà y ít khi nhắc tới. Cùng đó sau này với vị thế là ông trùm khét tiếng Năm Cam đã đứng ra dàn xếp những vụ đụng độ giữa Giang hồ đất Bắc và giang hồ Sài Gòn.

Người tình đầu tiên

Cách đây mấy chục năm ở chợ Bến Thành, Năm Cam lúc đó 15 tuổi, có một bà chị nuôi rất xinh đẹp tên là T. năm ấy 23 tuổi, sống bằng nghề gánh trái cây. Chính T. cũng không ngờ thằng trẻ con láu lĩnh, khéo ăn nói và nhiệt tình phụ giúp cô mỗi khi dọn hàng, lại có thể nhìn cô với kiểu nhìn hết sức dung tục, đồi bại.
Hai chị em quấn quýt nhau những ngày mưa gió buôn bán ế ẩm. Công việc buôn bán xà bông của Năm Cam có nhiều thời gian rảnh hơn cô gái nên y giúp đỡ cô khá nhiều. Hôm ấy, trời đổ mưa to. Nhìn cơn mưa ngày lúc càng nặng hạt không có dấu hiệu gì sẽ chấm dứt. T. thở dài với đứa em nuôi:
-Kiểu này chắc dọn về luôn chứ bán buôn gì nữa?

Năm Cam hăng hái lao vào trong mưa để gọi xích lô và nó thoăn thoắt dọn hàng cho cô chị nuôi lên xe. Tất nhiên khi dọn xong, đầu tóc ướt đẫm.

-Thôi, lên xe về nhà chị…để đầu cổ thế này bệnh chết! Cô nói.

Cô ngồi lên ghế và đỗi quang gánh đặt dưới chân. Năm Cam loay hoay chẳng biết phải ngồi vào đâu. T. phì cười, cô ngoác tay:

-Leo lên đây, ngồi vào lòng chị nè ông tướng!

Nó mừng rỡ trèo lên xe ngồi lọt tỏm vào lòng cô chị nuôi xinh đẹp T. thoạt đầu cũng không nghĩ ngợi gì khi ôm thằng em nuôi trong lòng. Thế nhưng khi xe chuyển bánh, sự cọ xát giữa hai cơ thể khác giới khiến cô có chút bồi hồi. Tấm bạt che, đủ để những tư tưởng đồi bại phát sinh và đủ để hai chị em không cùng huyết thống bớt đi sự xấu hổ cần thiết. T. bất giấc thở dài rồi ghì xiết  vòng tay ngang bụng thằng bé. Nó cũng chẳng phải là trẻ con nhưng ngoại hình loắt choắt để đánh lừa tâm lý phòng thủ của phụ nữ, nên cũng bắt đầu giở trò. T. không còn tự chủ, cô nói nhỏ vào tai đứa em nuôi:

-Em có thương chị không?
Dĩ nhiên là Năm Cam gật đầu.Về đến nhà, cô đưa thằng em nuôi ra sau nhà tắm rửa rồi cùng rúc vào phòng riêng trước cái nhìn không chút nghi ngại của gia đình. Từ đó, T. và Năm Cam luôn tranh thủ cơ hội để gần gũi nhau.
Tất nhiên, sau đó ít lâu, T. có thai. Cô giấu biệt tác gải cái bào thai với gia đình vì làm sao thuyết phục được mọi người thân đồng ý với cuộc tình trái khoáy vủa cô với đứa em nuôi mới 15 tuổi đầu!
Đứa con trai đầu tiên của Năm Cam ra đời trong hoàn cảnh như thế và mãi sau này, ngay cả với nó, Năm Cam cũng không bao giờ kể lại một cách cụ thể mối quan hệ của T. và y. Cô gái cũng không thể tiếp tục quan hệ với Nam Cam bởi áp lực của gia đình là một phần vì cô vốn là một phụ nữ xinh đẹp, làm sao có thể chấp nhận lấy y, nên mang đứa trẻ giao cho gia đình Năm Cam.
Tư Xẩm, chị ruột Năm Cam, thương em trai nên phải è cổ gánh luôn trách nhiệm nuôi đứa con trai của Năm Cam, càng lớn nó càng giống Năm Cam như tạc. Có một điều Năm Cam không thể ngờ rằng, người tình đầu đời xinh đẹp của mình sau đó cũng trở thành một nữ giang hồ có tiếng. Sau này, vào thời hoàng kim nhất, Năm Cam có mua cho mẹ con cô T. ngôi nhà nhỏ trong một con hẻm ở Sài Gòn…
Ông trùm cũng “ngán”… “giang hồ đất cảng”

Trong cuộc đời giang hồ của mình, Năm Cam rất ngán cánh giang hồ Hải Phòng. Vào thời Năm Cam đang xưng hùng sung bá ở Sài Gòn, ba tên tuổi được xem số má dữ dội nhất đất Cảng là Lâm “già”, Cu Lý, Cu Nên… những tên tuổi ấy cộng thêm các huyền thoại về chiến tích của họ đã làm cho Năm Cam vãi mồ hôi hột khi được bọn giang hồ đất Bắc kể lại.

Cu Lý đã từng vào Nam chơi nhiều lần, ghé đến sòng của Năm Cam và không ít lần trò chuyện cởi mở với y. Một hôm, Cu lý đột ngột xuất hiện ngay trong vũ trường Cam. Ngồi cùng bàn với Cu Lý là một tên Bake cùng độ tuổi có vẻ mặt rất lầm lì. Ngồi rất lâu với chai Remy đã vơi quá nửa. Cu Lý ngoắc một tên bồi lại gần dúi vào tay một tờ giấy bạc rồi hỏi nhỏ:

-Nãy giờ có nhìn thấy Mười “đen” đâu không?

Tên bồi nhìn quanh quất một hồi rồi lắc đầu. Như cảm thấy chưa xứng với món tiền “boa” hậu hĩnh, tên bồi cúi xuống ghé tai nói nhỏ:

-Mọi bữa giờ này là có mặt ổng rồi…Chừng nào ổng lên em báo cho!

Cu Lý gật đầu và chờ khi tên bồi đi khỏi, gã nói với bạn:

-Kệ, chừng nào nó lên mình tính…Bây giờ tớ với cậu chui vào karaoke làm mấy bản nhạc cho vui!

Một nữ điều hành nhà hàng thấy Cu Lý, vốn là khách quý của Năm Cam, vồn vã hỏi:

-Trời đất ơi, sao lại ngồi một mình vậy cưng? Để chị gọi mấy đứa vô giúp vui hai cưng nghen? Chú Năm mà biết, tiếp hai cưng không tử tế, ông ấy chửi chết!

Cu Lý nhìn qua bạn ngầm hỏi ý, gã bạn lắc đầu, mặt vẫn lạnh như băng. Vốn từng trải kinh nghiệm, người phụ nữ này biết ngay có chuyện không ổn, nàng giả nói mấy câu rồi lui ra ngoài.

Gọi chú Năm xuống gặp chị liền, có chuyện!

Vừa gặp Năm Cam, cô ta kể lại đầu đuôi với lời nhận xét bằng kinh nghiệm của mình. Năm Cam tái mặt, y biết ngay là có chuyện lớn. Cu Lý mỗi khi vào Sài Gòn thường đến gặp y để chào xã giao, lần này chúng đến một cách âm thầm, ắt là có vấn đề.

Tên bồi nhận tiền “boa” của Cu Lý được triệu tới để hỏi. Nghe rõ đầu đuôi, Năm Cam với sự nhạy bén bẩm sinh đã đoán ngay ra mục tiêu bọn Cu Lý muốn “thịt” Mười “đen”, một giang hồ cộm cán đất Sài Gòn, đàn em ruột của Năm Cam. Suy nghĩ một lúc, Năm Cam bắt đầu hành động gỡ rối.

-Chú đang ở đâu vậy? Năm Cam hởi Mười “đen” qua điện thoại di động.

-Dạ em đang ở quận 4, lát em tới liền! Mười “đen” nhanh nhẩu trả lời.

Năm Cam cau mày, nói từng tiếng rành rọt qua điện thoại:

-Chú nghe rõ đây…Bây giờ chú đi theo đường Cầu Chữ Y về nhà, trên đường đi không được ghé lại bất kỳ đâu. Sau đó, chú ngồi chờ điện thoại của anh, không được tắt máy! Năm Cam ra lệnh.

Mười đen hốt hoảng hỏi dồn qua điện thoại. Gã biết có chuyện hệ trọng chứ ít khi Năm Cam cần dặn dò kỹ quá như vậy:

-Có chuyện gì vậy anh Năm?

-Chú đừng hỏi nhiều, chú cứ ở yên đó chờ anh giải quyết xong đã!

Bằng nụ cười xã giao cố hữu, Năm Cam bước vào phòng karaoke, thấy ông trùm xã hội đen miền Nam đột ngột xuất hiện, hai gã giang hồ Hải Phòng vội đứng dậy đón tiếp.

-Hai chú vào chơi sao không nhắn anh một tiếng, lỡ tụi nhỏ có gì thất thố, anh biết ăn nói làm sao với nhau? Năm Cam vờ trách.

Đưa mắt nhìn nhau ngầm hội ý, cuối cùng sau một phút im lặng. Cu Lý lên tiếng:

-Em xin giới thiệu với anh Năm đây là bạn thân của em, đang sống ở Anh quốc về chơi Việt Nam…

-Hân hạnh được biết chú! Năm Cam vừa nói vừa đưa tay ra bắt. Sau vài ly xã giao Năm Cam vào đề luôn:

-Nghe tụi nhỏ báo lại hình như chú Lý có ý tìm thằng Mười “đen”?

Đắn đo một lúc, Cu Lý nói toạc móng heo:

-Nói thật với anh Năm, sở dĩ bọn em đến đây mà không đến gặp anh để chào là không muốn anh buồn bọn em..chuyện của bọn em với thằng Mười “đen”, mong anh đừng xen vào!

Vẫn giữ nét mặt thản nhiên, Năm Cam đỡ lời với giọng mềm mỏng:

-Ồ có gì đâu chú ngại anh buồn, giang hồ va chạm nhau là lẽ thường mà! Y ngồi xuống bên Cu Lý nói với giọng buồn rầu:

-Có điều, dẫu sao thằng Mười “đen” cũng là thằng em, các chú cũng là em…Anh cũng không muốn có chuyện rắc rối, lỡ có gì tụi công an để ý thì mình thiệt thòi lắm… Chi bằng, nếu có thể cho thằng Mười “đen” đến tạ lỗi với các chú, có lẽ vẫn tốt hơn. Anh nói vậy, các chú nghĩ sao?

Lối nói chuyện biết điều như vậy của Năm Cam khiến Cu Lý đâm ra nghĩ ngợi.

-Thôi bây giờ chẳng giấu gì anh Năm, bọn em đến để tính sổ thằng Mười “đen”… vì danh dự của đất Hải Phòng đâu có thể để cho ai muốn làm gì thì làm! Em nghe mấy đứa em nó bảo thằng Mười “đen” này láo lắm!

-Có lẽ các chú hiểu lầm rồi, thằng Mười cũng là thằng biết điều lắm, nếu không, dễ gì anh nhận nó về làm thằng em…

Nhận ra nét mặt chuyển biến trên gương mặt của hai tay anh chị Hải Phòng, Năm Cam biết thành công vội nói luôn:

-Để anh gọi thằng Mười “đen” đến cho anh em gặp nhau giải tỏa mọi hiểu lầm, anh em hòa thuận cùng chia nhau chén cơm sống, được vậy anh mừng.

Trước khi gọi điện cho Mười “đen”, Năm Cam còn làm thêm một động tác cho thật an tâm: Hỏi mượn khẩu ruleau nòng trung của sát thủ bên Anh về cho vào két sắt!

Thế là, Mười “đen” thoát được kiếp nạn và với việc gỡ cứu đàn em khỏi những viên đạn “danh dự Hải Phòng”, Năm Cam đã trở thành “ông anh suốt đời” của Mười “đen”. Sau này có bảo gã lao vào lửa, hẳn cũng chẳng thể từ nan