Thứ Sáu, 30/01/2015 | 11:32 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ |

Mẹ Mất Sớm, Bố Tôi Trót … Làm Em Gái Ruột Có Bầu

Tôi gào lên:Tại sao bố không bảo vệ được em? Bố đã đi đâu và làm gì khi em con bị hại? Rồi tôi lặng người đi khi nghe bố nức nở: Bố xin lỗi, đó là.. con của bố!

Mẹ Mất Sớm, Bố Tôi Trót … Làm Em Gái Ruột Tôi Có Bầu

loan-luan-voi-em-dau[1]

Nghe người cha thân sinh ra tôi khóc nức nở ‘Bố xin lỗi, đó là… con của bố!’ tôi như ngất tại chỗ.

Tôi sinh ra và lớn lên trong gia đình có 4 chị em gái. Mẹ mất sớm, là chị cả, tôi phải cùng cha chăm lo cho các em.Để đỡ đần gánh nặng kinh tế, năm 16 tuổi tôi rời quê vào Nam kiếm sống, khi ấy em lớn nhất của tôi mới 14, hai em còn lại lên 10 tuổi và 6 tuổi.Sau khi được nhận làm công nhân trong xưởng may, hàng tháng số tiền kiếm được, trừ tiền ăn và ở, tôi gửi về cho bố và các em hết.

Ngày đó, tôi ít gọi điện về lắm, vì gia đình không có điện thoại, để nghe máy, bố tôi phải đi lên bưu điện.Thời gian thấm thoát trôi đi, suốt 3 năm tôi không về nhà bởi muốn dành khoản tiền đi lại gửi cho gia đình.

Tới giữa năm thứ 4, người bác ruột có gọi điện cho tôi hỏi thăm sao không về, bác còn nói ‘về mang em đi theo với, chứ ở nhà cũng khổ’.

Nghe vậy mà tôi nóng ruột. Tôi có hỏi thêm nhưng bác không nói gì.Tết năm đó tôi quyết định về nhà và cũng không báo trước cho ai.Sau bao ngày xa cách nhớ nhung rồi ngôi nhà thân thương của tôi cũng đã hiện ra.Thấy dáng cha lom khom trong bếp, tôi lên tiếng chào: ‘Con đã về’! Ông ngước lên nhìn tôi như ngỡ ngàng, không vui mừng như tôi nghĩ mà có phần bối rối, ngại ngùng.Nghe tiếng tôi, 2 đứa em út cũng chạy ra ôm hôn và nói cười ríu rít. Tôi cũng như nghẹn thở với niềm vui sum họp.

Nghe tiếng tôi, từ phía vườn sau, Lan (đứa em ngay dưới tôi) cũng cất tiếng hỏi: ‘Nhà có khách à?’.Tôi chưa kịp chạy lại ôm em thì chợt nhận ra bụng em tôi như người mang bầu 4 – 5 tháng nhưng tôi không dám hỏi.Chiều hôm đó, cả nhà tôi ăn cơm tối trong sự im lặng đến rợn người, nó trái ngược với những gì mà tôi tưởng tượng về bữa cơm sum họp sau 4 năm xa quê.

20120228165941_nole[1]

Buổi tối, chị em tôi rúc vào một giường ngủ cùng nhau như hồi bé. Mãi sau, Lan mới bước vào và khóc.Tôi như có động lực để cất tiếng: ‘Em có bầu đúng không? Mấy tháng rồi? con của ai?’. Lan vẫn không trả lời mà chỉ khóc. Sự chịu đựng cũng đã hết, tôi cáu gắt và quát lên như chỉ muốn giáng cho em cái tát thật đau đớn.

Bố liền từ phòng khách chạy vào. Ông nhìn tôi rồi cúi xuống.’Bố xin lỗi’ – ông lí nhí không thành lời.Tôi như con thú bị cắn xé, gào lên với bố: ‘Tại sao bố không bảo vệ được em? Bố đã đi đâu và làm gì khi em con bị hại?’.Rồi tôi chết lặng người đi khi nghe người cha thân sinh ra tôi khóc nức nở: ‘Bố xin lỗi, đó là… con của bố!’.Tôi như ngất tại chỗ.

Tôi khóc, tôi xin ông nói lại, xin đừng lừa tôi như vậy, tôi ôm chân ông, tôi bảo nếu không muốn con về, con sẽ đi ngay, chỉ cần đừng nói như thế…Ông ngồi xuống và khóc nức nở, cả 3 em tôi nữa.

Tới sáng, không thấy bố đâu, tôi gọi Lan nói chuyện, Lan bảo: ‘Em cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ nhớ là em cũng tình nguyện’. Tôi như kiệt sức vì khóc. Đã 3 năm trôi qua kể từ ngày định mệnh đó, hiện tôi và 2 em út đã có cuộc sống ổn định trong Nam.

Chúng tôi chưa một lần gọi điện hay hỏi thăm bất cứ ai về tình hình ở nhà cả.Thật lòng, tôi cũng muốn biết hiện giờ bố và em Lan của tôi sống ra sao lắm. Nhưng quả thật, nỗi đau đó chẳng bao giờ nguôi ngoai trong lòng tôi… Giờ tôi phải làm sao?

TH