Thứ Tư, 28/01/2015 | 10:48 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ |

Hãy yêu nhau đi, ngày mai ra sao cứ mặc kệ nó

Duyên là do trời định, phận là do trời ban, hạnh phúc là do mình tự nắm bắt. Vậy nên chúng ta hãy cứ yêu khi còn có thể…

yêu nhau

“Con đường mà mình đi chưa hẳn là đúng, nhưng nếu đi đến cùng chắc hẳn nó không sai”.

Nhưng làm thế nào đây, để em có thể bên anh đến tận cùng, để em có thể biết được mọi sự cố gắng bấy lâu không phải là vô nghĩa.

Dẫu biết rằng, nếu có tiếp tục mối quan hệ như bây giờ thì liệu rằng em và anh, hai chúng ta sẽ bước thêm được xa, sẽ tiến thêm được bao xa nữa… Nhưng anh à dù cho chỉ là một đoạn đường ngắn thôi, khi mà biết phía trước là những ngã rẽ, là những sự lựa chọn riêng… thì em vẫn muốn nắm tay anh để bước tiếp.

Thế nên, ngày hôm nay mình vẫn yêu nhau, anh vẫn nắm tay em cũng là đã đủ.

Người ta vẫn nói, gặp nhau là bởi chữ ” Duyên” nhưng ở bên nhau thì còn phải là chữ “Nợ”

Em không tin là vậy, nhưng đến khi gặp anh, yêu anh… em đã tin vào hai từ “Duyên – Nợ” như thế.

yêu nhau

Em vẫn muốn bên anh như vậy (Ảnh minh họa)

Anh nhớ không, em đã từng nói với anh, em và anh gặp nhau đúng là do duyên lạ. Một chữ ” Duyên” đặc biệt phải không anh? Bản thân em cũng đã tin vào chữ ” Duyên” từ đó. Nếu không có duyên thì hà cớ sao giữa 7 tỉ người em lại gặp anh. Chính là anh, mà không phải là bất kỳ người đàn ông nào khác. Vẫn thường nói rằng ” Duyên là do trời định, phận là do trời ban, còn hạnh phúc là do mình nắm bắt”. Phải chăng hạnh phúc là do mình tự nắm bắt, vì thế mà em đã gắn bó với anh cho đến ngày hôm nay, trải qua không ít lần cãi vã, hờn ghen, bao nhiêu khó khăn của một mối tình ” Đặc biệt”

Đã có những lúc cảm thấy áp lực, trái tim quá mỏi mệt, muốn dừng lại, muốn ngừng suy nghĩ, muốn im lặng để có thể biết mình cần gì và muốn gì. Nhưng rồi nhận ra, trái tim đã yêu và cần anh quá nhiều, khiến cho em không thể từ bỏ tình yêu này dù chỉ một lần.

Anh vốn là một người nội tâm, là người tình cảm. Anh luôn lo lắng cho em từ giấc ngủ, từ những điều nhỏ nhất trong cuộc sống. Luôn động viên, an ủi em mỗi khi em mệt mỏi, mỗi khi dường như em không thể tiếp tục, luôn ôm chặt em vào lòng mỗi khi em khóc… Em cảm nhận được tất cả, đó là tình cảm chân thành anh dành cho em. Anh đã yêu thương em như vậy!

blog-radio-294-52[1]

Nhưng cũng chính vì yêu em, nên anh luôn sợ bên anh em phải khổ, phải chịu thiệt thòi, anh luôn muốn em tìm cho mình một người khác thay anh. Đã có những lần vì muốn để em tự xa anh, muốn em đi tìm hạnh phúc cho riêng mình… mà anh đã cố tình làm em đau. Em vẫn nhớ, anh hỏi em rằng, tại sao anh đối xử với em như vậy, mà em vẫn yêu anh? Em thực sự cũng không có câu trả lời, chỉ biết rằng em yêu anh hơn chính cả bản thân mình, hơn chính cả những nỗi đau mà em đang chịu đựng.

Tổn thương, phải vứt bỏ lòng tự tôn của một đứa con gái… tất cảm em dường như đã trải qua cả khi bên anh, chỉ cần anh vẫn muốn bên em,… vẫn thương yêu em thì mọi khó khăn mệt mỏi em đều có thể vượt qua.

Trên đời, sợ nhất là tình chưa cạn mà duyên đã hết. Nhưng chúng ta hãy cứ bên nhau đến khi nào không thể và quan trọng hơn em đã luôn hết mình với tình yêu này, để khi nghĩ lại em chưa bao giờ cảm thấy tiếc nuối.

Hôm nay mình vẫn yêu nhau anh nhỉ, còn ngày mai… hãy cứ mặc kệ nó nhé!