Thứ Hai, 02/03/2015 | 11:54 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ |

Đêm qua anh mơ thấy em, vợ tương lai ạ!

Anh! Anh! Anh dậy đi! Muộn rồi đấy!

56939800[1]

Giọng nói kéo anh khỏi giấc mơ mệt mỏi! Hình bóng ai xa xa góc bếp với tiếng lenh keng! Lộc cộc bát đũa! Hương ngào ngạt của sôi nếp! Cả mì tôm úp nha thích kia nữa. Buổi sáng cuối thu, tiết trời se lạnh mà sao má em, trán em ướt át những giọt mồ hôi lăn. Em vội vàng tay áo gạt phăng cái vất vả tất bật ấy rồi lại bận dộn với nội trợ nhọc nhằn!. Sự tươi trẻ của em đâu rồi? Với bộ quần áo ngủ màu hoa tím ngả màu, tóc vợ loà xoà chưa kịp búi gọn… Em vất vả quá vợ yêu ơi!.

Khều khào trở mình nhưng sao khó cựa! Hơi thở khẹt khẹt như nhọc hơn bởi xoang mũi. Ôi! Đứa con trai anh! Nó nằm úp trên bụng bố! Khuôn mặt tròn dễ thương! Mắt nhắm với hàng mi dài như bố nó vậy! Dỉ mũi đã kết khô lấm tấm ở đầu mũi con! Đôi má phúng phính bị méo xệch một bên khi gối trên ngực bố! Môi con đỏ mọng như trái mận căng tròn!Và hình như con cũng đang cười! Con chắc cũng đang có giấc mơ đẹp giống bố nó vậy! Giấc mơ đến trường, được học tập vui chơi cùng các bạn! Được cười! Nụ cười hồn nhiên vô tư mà bố đã đánh mất nó khi cái bộn bề cuộc sống cuốn bố theo!

Bố vẫn thầm ước ao có lại nó dù chỉ giây phút! Đôi tay con vòng sang hai sườn như muốn ôm thật chặt lấy bố, đôi chân mũm mĩm bị lộ, cặp mông đầy tròn, chắc con lại tè dầm mất rồi! Mẹ con đã bỏ chiếc quần con gấu mà con thích nhất ở cuối giường chưa kịp dọn! Ông bà kể ngày xưa bố cũng vậy! Mỗi lần tè dầm bố bị bà mắng! Mà bố cũng chẳng nhớ đc gì nữa! Bố không mắng con đâu con yêu! Tuổi thơ đâu thể thiếu những kỉ niệm đó! “Bố yêu con! Con sẽ lớn lên trong sự yêu thương dậy dỗ của bố mẹ! Ngủ ngoan con yêu nhé!”

Kéo chăn cao thêm chút nữa! Để hơi ấm của bố ở lại với con lâu hơn!

– Anh dậy đi! 7h rồi đấy! Chồng gì mà như heo ấy! Chẳng giúp vợ được gì cả! Lại còn lười nữa chứ.

– Đây đây vợ! Anh dậy rồi mà!

Anh hôn lên tóc con! Rồi lựa nhẹ nhàng ngả con sang bên ngay ngắn tránh con tỉnh giấc! Tay khều lấy bao thuốc! Châm lấy điếu rít cho tỉnh táo! Vợ lại mắng:

– Em đã bảo anh bao nhiêu lần rồi! Con nhỏ anh không được hút thuốc trong phòng! Anh phải ra ngoài cơ mà!!!

– Ừ ừ! Anh biết rồi! Bố xin lỗi con trai nhé.

tam-su-gui-vo-tuong-lai-cua-anh[1]

Anh vội lồm cồm đi nhanh ra hành lang. Vợ cũng không quên hờn anh “Có bổ béo gì đâu mà kêu bỏ cũng không bỏ được! Rồi đến cái thân anh đấy!” Khuôn mặt vợ không giấu nổi sự lo lắng cho anh. Cũng vì thế mà đượm buồn anh kéo một hơi dài hơn! Khói thuốc làm xuề xoà nhưng nặng nhọc của công việc! Nó che bới đi cái nhìn của buổi sớm đẹp cuối thu! Khói đặc kệt tê tê cổ họng ùa về bởi nhưng bộn bề của công việc! Rồi khói cũng sẽ tan là khoảnh khắc êm đẹp khi anh về gia đình! Về với hạnh phúc của em và con đem lại cho anh! Một ngày mới bắt đầu!.
– Anh vào gọi con dậy đi! Rồi giúp em sửa soạn cho nó nữa. Vợ nói vọng ra từ khu bếp nhỏ! Mọi thứ gần như đã tươm tất cho bữa sáng! Vợ ơi, em là người mẹ tuyệt vời!

Anh vào giường vỗ mông đánh thức con: “Dậy nào con trai của bố!”. Con dụi dụi mắt rồi dở mình sang bên! Trong khi anh thu gọn chăn màn thì dường như con đang bị phá bĩnh bởi giấc mơ ngọt ngào của nó đấy em! Nét mặt gật gù ngáp ngủ đáng yêu lắm. Anh bế sốc con dậy mà nó cứ dụi đầu vào ngực anh như không muốn thôi. Giấc mơ đẹp ấy giống anh vậy. Anh chẳng muốn cắt ngang giâc mơ ấy của con chút nào! Bồng bồng bế lòng vòng một chút rồi con cũng tỉnh giấc! Hai bố con anh cùng đi vệ sinh cá nhân!

Nó thật thông minh và nghịch ngợm em à! Giống hệt bố nó vậy! Đi tè mà cũng chẳng thèm ngồi bô nữa! Cũng muốn như bố hiên ngang vào bồn cầu! Thế là anh lại phải bế nó đứng lên thành bồn cầu mà câu xuống. Nó cười thật duyên! Có cả má lúm đồng tiền nữa! Cái má lúm mà anh phải méo cả mồm mới có còn con trai bố thì thật đơn giản! Thật duyên! Thật dễ thương!. Rồi cả khi đánh răng nữa! Như 2 thằng đàn ông với nhau luôn! Anh kê ghế cho con đứng trước gương giống anh! Anh cọ răng con cũng làm vậy! Chiếc bàn trải mềm mại nhỏ nhắn xinh xinh hình con gấu mà con vẫn thích! Rồi cả cái cốc có hình con khỉ màu xanh nữa! Khi xúc miệng con tinh nghịch phun luôn cả lên gương rồi cười khì khì! Thật đáng yêu! Anh hướng con cẩn thận không được như vậy nữa mà phải nhả xuống bồn rửa mặt! Con gật nhanh nhẹn thật đáng yêu!

Mọi thứ cho buổi sáng gần như đã ổn! Anh và con đã ngồi ngay ngắn vào bàn ăn sáng! Và em! Vợ ơi! Vợ lại thật đẹp, gọn gàng trong trang phục công sở! Mọi thứ trong nhà cũng vậy! Anh tưởng nó như bãi chiến trường với bao nhiêu đồ chơi của con! Quần quần,  áo áo của cả anh và con cũng bừa từ tối hôm trước. Với anh chắc phải nghìn tay nghìn chân mới gọn được! Anh thật vụng về đúng không em? Với bao nhiêu công việc anh chỉ mong sao có thể sẻ chia phần nào! Nhưng sao em dành hết! Có phải anh vô tâm lắm không vợ ơi?

Nhìn thấy nụ cười em luôn nở trên môi! Mà hạnh phúc bấy lâu vun đắp anh thấy thật cuộc sống thật ý nghĩa khi có em và con! Anh yêu em! Yêu con! Yêu gia đình hơn bao giờ hết.

Bữa sáng cũng bắt đầu là vợ xúc thìa bột măm con ăn! Rồi vội và sắn lấy miếng xôi ăn nhanh để kịp mớm cho con! Anh cũng sột soạt với tô mì có trứng gà! Có cả hành cả rau cải xanh nữa! Nó thật tuyệt! Em nói anh nên giữ sức khoẻ! Giảm bớt công việc đi đừng ôm nhiều nữa để rồi lại phải thức khuya mà làm! Tôi cũng ậm ừ mà rồi nuốt nước cay! Ớt tỏi của nước tương! Cuộc sống cũng như tô mì úp vậy! Nó ngon khi nó đủ vị cay ngọt! Không bỏ công sức tâm huyết vào tô mì sao được mì ngon? Bươn chải những nặng nhọc cũng là để thêm thêm gia vị! Thêm vật chất cho tô mì không nhạt nhẽo. Rồi lo nghĩ cho cả tương lai nữa chứ! Nay no còn mai thế nào? Anh luôn cố gắng và vợ cũng hiểu anh như vậy phải không?.

Miên man trong suy nghĩ dài! Cũng đến lúc dọn dẹp đưa con đến nhà trẻ rồi đến cơ quan! Vơ cũng không quên sửa cà vạt cho anh rồi hôn lên má anh!.

Tiếng chuông báo điểm 7h30 đi làm! Cũng là lúc kẻng trường điểm dậy! Anh mệt nhoài chẳng muốn xa giấc mơ ấy! Nó thật đẹp biết bao rồi đến thực tại! Các học viên đang vội vã xuống sân tập thể dục buổi sáng! Anh cũng vậy! Tỉnh giấc với thực tại! Tỉnh với hành trình học tập tại trường. 8 tháng nữa thôi anh có thể tự bước đi trên đường sự nghiệp dù cho sự thành công thực tại không mỉm cười với anh! Nhưng anh sẽ bằng cách khác vực lại dành lấy tương lai! Và em, vợ tương lai ơi! Em ở đâu? Anh muốn bù đắp! Muốn dành cho em mọi điều tốt đẹp nhất từ bây giờ! Mình sẽ nắm tay nhau xây dựng hạnh phúc em nhé!