Thứ Sáu, 27/02/2015 | 15:57 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ |

Cô gái nức nở kể nỗi ám ảnh gây ra cái chết của bạn trai

“Nếu phút giây ấy, em cố kìm chế mình một chút, cố gắng nghe lời anh, cố thôi không đòi hỏi quá đáng, em sẽ không mất anh phải không?” – Kim dày vò bản thân như thế suốt 7 năm qua.

946253_530069193727013_1649973903_n[1]

Mất đi người con trai mình yêu thương nhất trong một tai nạn là ký ức đau buồn Thiên Kim mang theo suốt 7 năm qua. Biến cố ấy cũng khiến cuộc sống hiện tại của cô gái trở nên tăm tối vì những mặc cảm không thể bước qua.

Tâm sự sâu kín gửi đến bạn trai đã mất của cô được phát sóng trong chương trình 365 Ngày hạnh phúc, chuyên mục Tình sẻ chia, kênh VOV giao thông tối 25/2, mang đến cho người nghe nhiều suy ngẫm.

“Anh ám ảnh em từng giây, từng phút!”

Thiên Kim mở đầu bức thư gửi đến người thương đã khuất bằng lời lẽ chua xót dù sự việc xảy ra cách đây khá lâu. Cô viết:

“Anh à!

Anh từng bảo em phải biết vượt qua nỗi đau để tiếp tục sống cuộc sống, nhưng em không làm được, thật sự em không làm được…. Anh có biết em đã cố gắng biết bao để quên anh, để thôi không nghĩ về anh, nhưng mỗi khi đêm về, em lang thang trên từng con đường, đôi mắt ngước nhìn lên bầu trời xa xăm ấy, chỉ muốn được thấy anh xuất hiện, chỉ muốn hỏi anh ở trên đó anh có nhìn thấy em, có nhìn thấy em từng ngày vượt qua những chuyện ở trần gian này như thế nào không?

Để rồi em lại bật khóc, khóc như một đứa ngốc, em thật sự quá ngốc nghếch phải không anh? Ngốc để nghĩ rằng trên thế gian này sẽ có phép màu, có ông bụt, có cô tiên, có người mang anh về bên em như ngày xưa ấy!”.

“Ôi con ơi, mẹ không hề biết thời gian qua con sống như thế này!”.

Thiên Kim không sao quên được giây phút định mệnh đêm sinh nhật cách đây 7 năm trước, trong một phút nông nổi, cô đã vô tình đẩy người yêu đến cái chết.

“Đã nhiều năm trôi qua, em không thể quên anh, anh ám ảnh em từng giây từng phút từng giờ. Em nghĩ đến ngày sinh nhật đó, chỉ vì sự bướng bỉnh, sự ngang tàng của em mà anh đã ra đi mãi mãi. Nếu phút giây ấy, em cố kìm chế mình một chút, cố gắng nghe lời anh một chút, cố thôi không đòi hỏi quá đáng, em sẽ không mất anh phải không?

Là tại em mà anh mới như vậy! Là tại em mà gia đình anh mất đi một đứa con ngoan hiền, học giỏi. Có phải em quá tàn nhẫn, quá độc ác như mọi người từng nói không anh?”.

Nhưng, điều đau ám ảnh Thiên Kim mãi không phải là những lời nói cay nghiệt của số đông mà chính là tình yêu và sự thứ tha của người bạn trai xấu số dành cho cô.

“Trong ký ức đầy nước mắt của em, chính cái lúc đau đớn như thế mà anh vẫn mỉm cười nắm tay em nói rằng không phải lỗi của em, là do anh tự nguyện, là do anh không tốt để em buồn, anh xin lỗi em, nhìn em anh lại mỉm cười và rồi cứ thế anh đi xa em, xa vòng tay em mãi mãi.

Trong mỗi giấc mơ, em mơ về anh, mơ về cái nắm tay ấy, nụ cười ấy, nó tạo cho em một nỗi đau kéo dài theo năm tháng, em biết là em đang tự hành hạ mình, em biết gia đình anh thôi không còn trách em nữa, em biết em nên khép lại quá khứ để sống cho những giấc mơ của anh và của em”.

Cảm giác tội lỗi chính là rào cản lớn nhất chia cách Thiên Kim với cuộc sống hiện tại. Cô cảm thấy mình sống vô nghĩa và không ít lần tìm đến cái chết.

“Nhiều năm trôi qua, em tự nhốt mình trong một không không gian riêng biệt, thêu dệt lên những chuyện cổ tích không có thật chỉ để mong gặp anh, và cuối cùng tất cả đều thành hư không trong thực tại.

Em mệt mỏi, rất mệt mỏi, em chỉ muốn anh ở đây, cho em nụ cười ngây thơ như lúc trước, cho em cái nắm tay khi em vấp ngã, cho em bờ vai khi em cảm thấy mình cô đơn, cho em cái ôm khi em chán nản.

Nhưng giờ đây khi em đang đi lạc đường, đi một đoạn đường đầy gian nan, gập ghềnh đầy khó khăn anh vẫn không một chút mảy may kéo em lại. Anh à! thật sự giữa dòng đời đang nổi trôi này em không thể tìm được một ai giống như anh cả. Em biết phải làm như thế nào đây anh?

Em còn chưa kịp nói với anh lời xin lỗi, còn chưa kịp nói với anh em yêu anh! Những điều em chưa kịp nói thì không bao giờ còn cơ hội để em nói nữa. Cuộc sống của em thật sự vô nghĩa khi không có anh bên cạnh”.

Thiên Kim đã khóc nấc trong suốt thời gian MC chương trình đọc lại lá thư.

Hãy cho bản thân mình thêm thời gian!

Tâm sự buồn của cô gái trẻ khiến khán giả của 365 Ngày hạnh phúckhông khỏi chạnh lòng, nhớ đến những nỗi đau khác của mình.

Thành viên Minh Nguyễn chia sẻ: “Khi trải qua những điều tồi tệ như thế này thì con người ta mới biết quý những thứ mình đang có. Mình cũng từng trải qua nỗi đau như thế này 6 năm về trước, và hôm qua cũng tròn 6 năm ngày mất của cô ấy. Chỉ cầu chúc cho Thiên Kim sẽ mạnh mẽ vượt qua mọi chuyện và mỉm cười với những gì đang có nhé!”.

Bạn Mỹ Duyên cho rằng câu chuyện sẽ là bài học tình yêu quý báu cho nhiều cặp đôi đang yêu. “Mình nghe câu chuyện mà khóc sùi sụt. 7 năm quá dài. Hy vọng chị chia sẻ câu chuyện này rồi sẽ mạnh mẽ hơn để đi tiếp, thực hiện thêm nhiều ước mơ của anh ấy. Nếu ai đã nghe tâm sự này thì nên biết trân trọng người mình yêu, đừng để khi mọi thứ không còn nữa mới hối tiếc trong vô vọng”.

“Cho bản thân mình thêm thời gian đi chị Thiên Kim, nhất là với những mất mát quá lớn như thế này. Nếu như chúng ta càng thôi thúc bản thân mình, càng gò ép lý trí của mình, thì cũng sẽ lại càng dày vò chính mình.

Chị đã làm được điều mà không phải ai cũng làm được. Đó là chị vẫn tiếp tục sống để thực hiện ý tưởng, nguyện vọng của anh ấy. Việc còn lại, hãy để thời gian là liều thuốc chữa lành mọi nỗi đau chị nhé!”

Lời khuyên chân thành của Minh Vi – MC chương trình 365 Ngày hạnh phúc cũng đã nói hộ nỗi lòng của rất nhiều khán thính giả muốn gửi đến Thiên Kim: Mong cô hãy mạnh mẽ để cuộc sống ý nghĩa hơn, không chỉ cho mình mà còn cho cả những hy sinh của anh không hoài phí.