Thứ Hai, 08/02/2016 | 09:02 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ |

Chết lặng khi biết lý do ông cụ bị điếc ngày ngày lắng nghe giọng hát

Chết lặng khi biết lý do ông cụ bị điếc ngày ngày lắng nghe giọng hát – Một cụ già ngày ngày vẫn chăm chú lắng nghe và khen cô hát lại là một người không có khả năng nghe.

Vì nhà trường sắp tới tổ chức lễ kỉ niệm ngày 30 năm thành lập trường nên đề nghị mỗi lớp phải chuẩn bị một tiết mục văn nghệ để biểu diễn. Và hôm đó người thầy chủ nhiệm của lớp đã đăng ký tham tiết mục hát đồng ca vào ngày kỉ niệm.

chet-lang-khi-biet-ly-do-ong-cu-bi-diec-ngay-ngay-lang-nghe-giong-hat-cua-be-gai-blogtamsu

Hãy nhớ, lúc nào bạn cũng có thể ban tặng người khác một món quà nào đó!

Trong khi tất cả các bạn trong lớp đều được thầy giáo chọn để biểu diễn tiết mục thì một cô bé vừa gầy vừa thấp bị loại ra khỏi dàn đồng ca. Cũng chỉ tại cô bé ấy lúc nào cũng chỉ mặc mỗi một bộ quần áo vừa bẩn, vừa cũ lại vừa rộng nữa.

Sau khi tan học cô bé buồn tủi chạy ra khỏi lớp, đi về phía hướng công viên và ngồi đó khóc một mình. Cô bé buồn và không hiểu tại sao các bạn được tham gia tiết mục còn cô thì không, cô bé tự hỏi:

“Tại sao mình lại không được hát? Chẳng lẽ mình hát tồi đến thế sao?”, cô bé nghĩ mãi rồi cô cất giọng hát khe khẽ. Cô bé cứ hát hết bài này đến bài khác cho đến khi mệt lả mới thôi.

“Cháu hát hay quá!”. Một giọng nói từ phía ghế đá bên kia vang lên. Cô bé xấu hổ cúi đầu xuống.

“Cảm ơn cháu, cháu gái bé nhỏ, cháu đã cho ta cả một buổi chiều thật vui vẻ”,người vừa khen cô bé là một ông cụ tóc bạc trắng. Ông cụ nói xong liền đứng dậy và chậm rãi bước đi. Cô bé ngẩn người đứng ở đó một lúc nhìn theo bóng dáng ông cụ. Sau đó cô bé lau nước mắt nhoẻn một nụ cười rồi vui vẻ trở về nhà.

Hôm sau, khi cô bé tới công viên đã thấy ông già ngồi ở chiếc ghế đá hôm trước, khuôn mặt hiền từ mỉm cười chào cô bé. Cô bé lại cất lên giọng ca của mình, và cụ già vẫn chăm chú lắng nghe. Sau khi cô bé hát xong, ông vỗ tay nói lớn:

 “Cảm ơn cháu, cháu gái bé nhỏ của ta, cháu hát hay quá!”, nói xong cụ già lại chậm rãi một mình bước đi.

Cứ như vậy nhiều năm trôi qua, cô bé giờ đây đã trở thành một ca sĩ nổi tiếng. Cô gái vẫn không quên cụ già ngồi tựa lưng vào thành ghế đá trong công viên ngày đó chăm chú lắng nghe cô hát. Một buổi chiều mùa đông, cô đến công viên tìm cụ nhưng ở đó chỉ còn lại chiếc ghế đá trống không.

“Cụ già ấy đã qua đời rồi.Cụ ấy điếc đã hơn 20 năm nay”, một người trong công viên nói với cô. Cô gái sững người. Một cụ già ngày ngày vẫn chăm chú lắng nghe và khen cô hát lại là một người không có khả năng nghe?

Những giọt nước mắt lăn dài trên má, cô nghẹn ngào, cô thắc mắc không hiểu tại sao ông cụ ngày ngày vẫn lắng nghe mình hát, thậm chí còn khen cô hết lời mặc dù ông chẳng thể nghe thấy. Sau vài phút tự chất vấn, cô gái bỗng hiểu ra một điều:

 “Có lẽ vì đó là tình người, vì đôi tai đó của ông là đôi tai của tâm hồn, và vì ông có một trái tim thật nhân hậu!”.

Và suốt quãng đời sau này của cô, mỗi khi cất lên giọng hát của mình cô đều nghĩ rằng luôn có một đôi tai tâm hồn nào đó đang lắng nghe cô hát, và những lúc đó cô lại hát hết mình, hát cho trọn vẹn trái tim.

Ý nghĩa: Đôi khi những lời động viên chân thành có thể giúp người khác có thêm động lực để phấn đấu trong cuộc sống. Hãy nhớ, lúc nào bạn cũng có thể ban tặng người khác một món quà nào đó!