Thứ Hai, 15/12/2014 | 15:45 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ |

Bộ ảnh “Những kẻ mộng mơ” khiến dân mạng suy ngẫm

Nhiếp ảnh gia Tâm Bùi là cái tên quen thuộc với những ai yêu thích các tác phẩm của anh như Gà Trống, Gà Mái,… Người xem thu hút không chỉ ở sự đầu tư cho từng bức ảnh mà còn là những câu chuyện đằng sau đó. Điểm đặc biệt trong các bức ảnh của anh, đó là cách nhìn nhận thẳng thắn những vấn đề, những khó khăn mà một người với số phận “đặc biệt” phải đối mặt: làm bố đơn thân, làm mẹ đơn thân… và giờ đây là hai người đồng tính và sợi dây kết nối đặc biệt: một đứa con.



Tâm Bùi chia sẻ: “Bắt tay vào thực hiện cùng lúc với Gà Trống, nhưng mãi sau khi Gà Mái ra đời thì tôi mới gom đủ duyên đủ phận để tụ họp được 3 con người lại trong 1 bộ ảnh, có lẽ do tính chất nhạy cảm của chủ đề. Ngoài những tiêu chí hợp vai, ngoại hình ra, tôi còn phải đi tìm những con người có khả năng toàn-quyền-quyết-định-cuộc-sống của mình. Họ hoàn toàn tự do, không sợ hãi dư luận, không ràng buộc nghề nghiệp, độc lập với gia đình và quan trọng hơn cả là họ dám nhìn thẳng vào bản thể mình”.


Nhân vật chính của bộ ảnh

Với từng tính cách riêng của ba nhân vật: Sùng A Lùng, một dancer người H’mong sống tại Sài Gòn; Huy Nguyễn, một nhiếp ảnh gia kiệm lời nhưng đời sống nội tâm phong phú; và bé Bơ, một cậu bé trong sáng với ánh mắt biết nói. Tâm Bùi đã khéo léo hòa trộn và thể hiện cái thần của mỗi nhân vật.

Cùng chiêm ngưỡng những hình ảnh đẹp, giản dị và “biết kể chuyện” của tác giả Tâm Bùi:


“Làm một con người bình thường, hạnh phúc đã khó. Làm một người đồng tính, hạnh phúc còn khó hơn gấp bội. Chỉ những ai gạt được mặc cảm tự ti và những định kiến xã hội sang một bên, họ mới bước đầu đặt chân đến bậc thềm của thánh đường hạnh phúc, dám sống cho mình và người mình yêu”.


“Hành trình đi tìm hạnh phúc của một cặp đôi đồng tính nam: họ đang ở cái ngưỡng của sự trưởng thành. Bồng bột, nông nỗi cũng đã qua, bể dâu cũng bao bận, đã đến lúc họ tìm được tiếng nói của lòng mình. Chính chắn vừa đủ để quyết định, dũng cảm vừa đủ để đối mặt, 2 con người đến với nhau bằng một chất kết dính bé bỏng: đứa con”.


“Hai anh gà trống tay chân lóng ngóng nhận nuôi 1 đứa con thì sự bối rối tăng gấp bội phần. Kinh nghiệm thiếu nhưng họ có thừa tình yêu và đặc biệt là cái bản năng “làm ba, làm mẹ”, và đó mới là yếu tố quan trọng để xây dựng một sợi dây “gia đình” vốn dĩ chưa hề hình thành giữa 3 con người”.


“Rồi sau này thằng bé lớn lên sẽ gọi đến 2 người ba, lúc nó biết nhận thức sẽ so sánh gia đình mình với gia đình bạn…nhưng lúc đó sẽ lại là một câu chuyện gia đình thú vị khác mà tôi hy vọng rằng mình sẽ có dịp kể”.

“Daydreamers – Những kẻ mộng mơ, dịch sát nghĩa hơn phải là “những người ngủ mơ vào ban ngày”. Giấc mơ đêm thường ẩn dụ cho những mong ước của con người (có hoặc không thể xảy ra), đằng này mơ ban ngày thì khả năng trở thành sự thật lại càng hoang đường hơn”.

“Nhưng nếu cứ sợ hãi “người khác nghĩ gì” thì khi nào ta mới dám sống cho mình, cho những thổn thức của hạnh phúc, của khát khao yêu thương. Xin một lần được kể câu chuyện của biết bao nhiêu con người đang mong chờ một điều nhỏ nhoi: được sống là chính mình”.

Dori (TT&VH) – Ảnh: Tam Bui Photography